Tin Văn hóa xã hội

Bác bắt nhịp bài ca kết đoàn

Sự kiện Bác bắt nhịp cho dàn nhạc giao hưởng bài kết đoàn là có thật. Nhiều người trong dàn nhạc lúc bấy giờ còn nhớ sự kiện đặc biệt với cả khách nước ngoài chứng kiến. Nhà nhiếp ảnh cũng ghi lại hình ảnh tuyệt đẹp Bác cầm đũa chỉ huy giơ cao bắt nhịp bài ca kết đoàn.

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, hình ảnh ấy vẫn như nhắc nhớ chúng ta một điều gì đó, trọng đại hơn một sự kiện, dẫu là rất đặc biệt. Vâng! Sự kiện thật hy hữu bởi dù thiên tài đến mấy, chắc chắn Bác không phải là người chỉ huy âm nhạc chuyên nghiệp. Bác muốn gửi một thông điệp tới tất cả mọi người (kể cả khách nước ngoài có mặt) Đoàn kết, Đại đoàn kết! Thành công, Đại thành công! Cách mạng Việt Nam dù còn nhiều khó khăn, gian khổ, nhưng nếu toàn dân đoàn kết lại chắc chắn cách mạng thành công, Việt Nam chắc chắn sẽ hòa bình, độc lập, thống nhất, dân chủ và giàu mạnh. Theo tiến trình cách mạng Việt Nam, thông điệp đó trở thành chân lý của dân tộc ta. Là chân lý, bởi nó có nền tảng vững chắc là lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc ta, một dân tộc, dẫu trong huyền thoại cũng khắc sâu tư tưởng đoàn kết: Sinh ra từ một bọc nên gọi là đồng bào! Bác Hồ thường nhắc đến con Lạc, cháu Hồng là từ huyền thoại có ý nghĩa đoàn kết chặt chẽ đó.

Bác khẳng định: “Nhờ đại đoàn kết mà trong bao thế kỷ nhân dân Việt Nam đã bảo vệ được độc lập, tự do của mình. Nhờ đại đoàn kết mà nhân dân Việt Nam đã đánh thắng chủ nghĩa thực dân, làm Cách mạng Tháng Tám thành công và đã kháng chiến thắng lợi. Nhờ đại đoàn kết toàn dân mà nhân dân Việt Nam chúng ta nhất định thống nhất!”. Như vậy, tư tưởng Hồ Chí Minh về đại đoàn kết dân tộc có tính chiến lược, tính xuyên suốt lịch sử và quá trình cách mạng.

Còn nhớ khi Nhà nước Việt Nam Dân Chủ cộng hòa vừa ra đời, khó khăn chồng chất khó khăn, thù trong, giặc ngoài, giặc đói, giặc dốt… hoành hành, sức mạnh nào giữ cho con thuyền cách mạng vượt qua hoàn cảnh “ngàn cân treo sợi tóc” đây? Người cầm lái cách mạng vĩ đại Hồ Chí Minh tin tưởng vào sức mạnh đoàn kết toàn dân tộc. Người dạy: “Có đoàn kết thì thịnh và còn. Chúng ta phải lấy đoàn kết mà xoay vần vận mệnh, giữ gìn dân tộc và bảo vệ nước nhà”. Chính với tinh thần ấy, Bác kêu gọi toàn dân kháng chiến: “Ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm… Tất cả phải đoàn kết đánh đuổi giặc cướp nước”.

Kháng chiến trường kỳ thắng lợi có muôn vàn nguyên nhân, nhưng nguyên nhân lớn nhất, cơ bản nhất là toàn dân đoàn kết một lòng xung quanh Bác, bởi vì Bác khơi nguồn đoàn kết, Bác tin vào sức mạnh vô địch của đoàn kết, Bác tin tưởng vào toàn dân. Bác tin tưởng và giải thích niềm tin ấy hết sức mộc mạc nhưng cũng hết sức thuyết phục: “Năm ngón tay có ngón ngắn, ngón dài. Nhưng ngắn dài đều hợp lại nơi bàn tay. Trong mấy triệu con người cũng có người thế này, thế khác, nhưng thế này, thế khác đều dòng dõi, tổ tiên ta. Vậy nên phải khoan hồng, đại độ, ta phải nhận ra rằng, đã là con Lạc, cháu Hồng thì ai cũng có ít hay nhiều lòng ái quốc. Đối với những đồng bào lạc lối lầm đường ta phải dùng tình thân ái mà cảm hóa họ. Có như thế mới thành đoàn kết, có đại đoàn kết thì tương lai chắc chắn sẽ vẻ vang!”. Bác tin như thế và Bác truyền niềm tin như thế cho mọi người để đoàn kết. Người khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cũng là người thực hành tinh thần đại đoàn kết một cách mẫu mực và trong sáng.

Trong Chính phủ của Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa non trẻ, chúng ta thấy có một vị là Phó Chủ tịch khả kính, cụ đã từng là chủ bút báo Tiếng Dân, một tờ báo đã có lúc đăng công khai quan điểm coi những việc làm của những người cộng sản là “trò trẻ nít” khó có thể thành công! Cụ là Huỳnh Thúc Kháng, người được Hồ Chí Minh tin tưởng tuyệt đối với lời dặn “tùy cơ ứng biến”, chính xác hơn là “dĩ bất biến, ứng vạn biến” khi phải xa nước để sang Pháp đàm phán trong điều kiện hết sức khó khăn. Hồ Chí Minh còn là sức hút kỳ diệu để biết bao nhân sĩ, trí thức trong nước và ngoài nước sẵn sàng hợp tác với cách mạng, giữ gìn và phát huy thành quả của cách mạng để có Việt Nam ngày nay. Những con người ấy nay không còn nữa nhưng tên tuổi của họ sống mãi cùng cách mạng Việt Nam. Đó là Phạm Khắc Hòe, Bùi Bằng Đoàn, Trần Đại Nghĩa, Tạ Đình Đề… và biết bao nhân sĩ, trí thức tên tuổi khác. Có thể nói, Bác là “niềm tin tất thắng”, là sức hấp dẫn diệu kỳ vì tinh thần đại đoàn kết dân tộc. Và chính nhờ tinh thần đại đoàn kết dân tộc ấy mà có đại thành công của cách mạng Việt Nam! Nhắc lại những sự kiện đặc biệt, những nhân vật đặc biệt để thấy Bác coi trọng đoàn kết dân tộc như thế nào.

Nhà báo nước ngoài hỏi Bác khi Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vừa ra đời, rằng Bác là người của Đảng nào? Bác trả lời không ở đảng nào và nếu như có đảng thì đó là Đảng của dân tộc Việt Nam. Trả lời như thế bởi Bác đặt đoàn kết dân tộc lúc bấy giờ là tối thượng, là điều kiện quyết định sự thắng lợi. Và để đoàn kết rộng rãi toàn dân, Bác còn cho giải tán đảng (thực chất là hoạt động dưới tên khác). Bác với tư cách Chủ tịch Chính phủ lâm thời, Người chủ trương Tổng tuyển cử càng sớm càng tốt, sẵn sàng dành tới 70 ghế Đại biểu Quốc hội cho Quốc Dân đảng, điều đó chính là lấy đoàn kết toàn dân làm trọng, lấy độc lập dân tộc là trên hết! Bác lãnh đạo cách mạng Việt Nam giành những thắng lợi thần kỳ với tinh thần đoàn kết toàn dân tộc và tinh thần quốc tế cao cả.

Có thể nói, Bác là tượng đài của tinh thần đoàn kết quốc tế. Ở đâu nhân dân bị áp bức là ở đó hình tượng Hồ Chí Minh sáng ngời với niềm tin tất thắng. Đối với bạn bè quốc tế, suốt đời Bác cống hiến cho sự đoàn kết các đảng anh em, Bác tự hào với phong trào quốc tế bao nhiêu, Bác “càng đau lòng bấy nhiêu với sự bất hòa hiện nay giữa các đảng anh em”. Bác dặn: “Đảng ta phải ra sức hoạt động góp phần đắc lực vào việc khôi phục lại khối đại đoàn kết giữa các đảng anh em”. Rộng hơn là khối đoàn kết với nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới. Tư tưởng về một thế giới đại đồng và hình ảnh Bác được nhân dân khắp năm châu đón tiếp nồng nhiệt như là biểu tượng chân thực về tinh thần đó.

Bác là bạn thân thiết và gần gũi với những lãnh tụ vĩ đại của các dân tộc anh em khắp năm châu bốn biển. Trước tiên phải kể đến những vĩ nhân của các nước Đông Dương. Đoàn kết các dân tộc Đông Dương là đoàn kết giữa nhân dân ba nước Việt – Lào – Campuchia, và đương nhiên những lãnh tụ vĩ đại của ba dân tộc phải là những người bạn thân thiết. Vấn đề lớn hơn tất cả là tình hữu nghị giữa ba dân tộc, tình đoàn kết chiến đấu vì độc lập, tự do của cả ba nước Đông Dương. Hồ Chí Minh luôn đặt lợi ích của cả ba dân tộc lên trên hết, và xuất phát từ điều đó, Hồ Chí Minh- lãnh tụ của những người cộng sản Việt Nam là bạn thân thiết, tin cậy của Hoàng thân Xuphanuvong của Vương quốc Lào, Quốc trưởng Norodom Xihanuc của Vương quốc Campuchia. Nhờ có tình bạn thân thiết ấy mà tình đoàn kết giữa ba dân tộc đã trải qua bao thăng trầm, sóng gió của lịch sử đến hôm nay cùng có hòa bình và phát triển, cùng là thành viên của Asean, một tổ chức được nể trọng trên trường quốc tế.

Có thể nói, nhờ nối tiếp truyền thống đoàn kết giữa ba dân tộc Đông Dương, phát huy tình bạn thủy chung của ba vị lãnh tụ vĩ đại mà quan hệ giữa ba nước Đông Dương ngày nay dẫu trải bao khúc quanh lịch sử vẫn “sâu hơn nước Hồng Hà, Cửu Long”! Tình bạn vĩ đại của Hồ Chí Minh với các lãnh tụ của các dân tộc trên thế giới có thể kể với Ấn Độ có Neru, Inđônesia có Sukhacto, châu Mỹ xa xôi có Phi đen Castro… Những lãnh tụ ấy là biểu tượng của sự đoàn kết dân tộc, là những vĩ nhân của thế giới. Có một triết lý: Anh nói bạn anh là ai, tôi sẽ nói bạn là người thế nào. Hồ Chí Minh là bạn của những vĩ nhân, bạn của những biểu tượng của tình đoàn kết năm châu, Hồ Chí Minh đương nhiên là biểu tượng của tình đoàn kết, hữu nghị giữa các dân tộc trên toàn thế giới. Chính điều đó giải thích một cách hết sức thuyết phục vì sao Hồ Chí Minh, một lãnh tụ cộng sản lại được thế giới công nhận là anh hùng giải phóng dân tộc, nhà văn hóa kiệt xuất của nhân loại! Bởi, văn hóa chính là sự thương yêu con người, là sự đoàn kết, chia ngọt, sẻ bùi vì một thế giới đại đồng, một thế giới không có chiến tranh, áp bức, một thế giới hòa bình, hợp tác và hữu nghị. Xu hướng ấy phải chăng là niềm mơ ước của tất cả các dân tộc bị áp bức và lực lượng tiến bộ trên toàn thế giới! Nhân loại ca vang Bài ca Hồ Chí Minh bởi Người là tương lai, Người là mơ ước của những con người biết đoàn kết vì một thế giới tự do, bình đẳng và bác ái! Ngày nay, chiến lược là bạn với cộng đồng quốc tế, là đối tác đáng tin cậy và có trách nhiệm trong mở cửa và hội nhập của Việt Nam chính là kế thừa sâu sắc tinh thần đoàn kết Hồ Chí Minh.

Hồ Chí Minh, “cuộc đời thanh bạch chẳng vàng son” đã để lại cho toàn Đảng, toàn dân ta một gia tài vô giá. Ngay khi tuổi cao, sức yếu, theo quy luật có thể sẽ “đi gặp cụ Các Mác, cụ Lê Nin”, Bác vẫn trăn trở nhiều về sự đoàn kết. Trước tiên là sự đoàn kết trong Đảng. Bác dạy: “Đoàn kết là một truyền thống cực kỳ quý báu của Đảng và của dân ta. Các đồng chí từ Trung ương đến chi bộ cần giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Đảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình”. Thiết nghĩ, Bác dặn dò như vậy là quá đủ sâu sắc. Còn gì quý hơn là con mắt, “giàu đôi con mắt” mà! Và trong con mắt thì con ngươi là tất cả! Giữ gìn đoàn kết trong Đảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình hơn lúc nào hết, trong giai đoạn hiện nay cần được quán triệt sâu sắc.

Trong sự nghiệp xây dựng Đảng trong sạch vững mạnh, trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng, những kẻ xấu đang lợi dụng hòng làm lung lay sự đoàn kết nhất trí của Đảng, khoét sâu hố ngăn cách giữa “bộ phận không nhỏ” thoái hóa biến chất với nhân dân thành hố sâu ngăn cách giữa đảng và nhân dân. Trong hoàn cảnh ấy, sự đoàn kết nhất trí trong toàn Đảng, toàn dân hơn lúc nào hết cần được quan tâm hàng đầu, thể hiện nói đi đôi với làm trên nền tảng dân là gốc, mở rộng dân chủ trong Đảng như Bác Hồ dạy trong di chúc. Đoàn kết không có nghĩa là thỏa hiệp, là buông thả để cho “bộ phận không nhỏ” tha hóa biến chất làm mất lòng tin của nhân dân. Chúng ta đau xót phải kỷ luật những người đồng chí của mình, nhưng không thể không làm vì sự đoàn kết nhất trí trong Đảng, vì sự nghiệp đại đoàn kết toàn dân tộc. Đảng không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của nhân dân. Đảng mạnh bởi có niềm tin tuyệt đối của nhân dân. Không thể thỏa hiệp, bao che cho những kẻ làm cho niềm tin ấy mai một, méo mó với “chiêu bài giữ đoàn kết nội bộ”! Chiêu ấy vừa xưa cũ, vừa hết sức nguy hiểm! Muốn có đoàn kết thực sự phải vì dân, cùng nhân dân vượt qua gian khổ, khó khăn. Đảng viên, nhất là những đảng viên có chức, có quyền phải đi đầu vào nơi gian khổ, phải nêu gương sáng, phải loại bỏ những người không xứng đáng trong hàng ngũ của mình để thực sự là khối đoàn kết nhất trí, là đội tiên phong cùng toàn dân xây dựng đất nước. Đảng viên phải sống hòa đồng cùng nhân dân, không chia bè chia phái, không “xây nhóm lợi ích” để tạo cho nhau đặc quyền, đặc lợi, để sống trên dân, xa dân, trái với di chúc của Bác Hồ.

Đại hội sắp tới, thực hiện đúng như đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo phải loại bỏ những kẻ cơ hội, chạy chức chạy quyền; những người không muốn chống tham nhũng, xây dựng Đảng trong sạch vững mạnh hãy dẹp sang một bên, như thế mới thực sự là những người trong dàn hợp xướng dưới sự chỉ huy hát bài ca kết đoàn của Bác Hồ. Mỗi đảng viên, mỗi người dân nhớ Bác, hãy suy ngẫm và hành động như đang được “Bác bắt nhịp bài ca kết đoàn” vậy! Có như thế, nước Việt Nam ta mới thực sự có hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh. Dân ta ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành và sống trong tự do, hạnh phúc đúng như mong ước của Bác Hồ!

TS. Nguyễn Viết Chức

Nguồn (Báo VP)

Ngày đăng: 30/08/2019
  • Tiêu đề *
  • Người gửi *
  • Email*
  • Nội dung bình luận*