Quy Hoạch

NỘI DUNG TẬP THƠ

 

Miền đất Phúc Yên

Kính tặng Đảng bộ và nhân dân

Thành phố Phúc Yên

Đảo Ngọc, Nhà Tre  bừng sắc núi

Đầm Sen, Chùa Cấm  tĩnh tâm người

Phố phường sầm uất nghề hưng thịnh

Thôn xóm thanh bình lúa tốt tươi

Mã tấu súng trường vang một thuở

Địa linh nhân kiệt tụ muôn đời

Công thành danh toại hồng trang sử

Mái ấm YÊN vui PHÚC đắp bồi

Nguyễn Văn Thiết

 

 

MỘT SỚM XUÂN

 

Sớm xuân nay

Trên đường phố Phúc Yên

Ta đi giữa lòng người rộng mở

Ta đi giữa rừng cờ hoa rực rỡ

Điện lung linh tỏa sáng êm đềm

Phúc Yên

Thành phố Phúc Yên

Tiếng âm vang rộn rã khắp trăm miền

Đất quê nhà đang đến độ xuân sang

Như nguồn nước ùa về ta đã khát

Cám ơn người – Thành phố Phúc Yên

Ta lớn khôn từ dòng sữa mẹ

Từ hạt lúa thơm – từ mảnh đất ngầu bùn

Cho trầm mặc tiếng chuông Chùa Cấm

Đầm Rượu sen thêm mát những chiều xưa

Cho Đại Lải hồ lung linh sắc tím

Rừng đại ngàn xanh áo mới phút uy nghi

Nắng Tam Đảo mây rồng ôm đất thấp

Lòng ân tình nghe hơi ấm tiếng người thương

Cho ta suy ngẫm những cung đường

Nhà máy, nhà tầng cao vời vợi

Cho sức sống những ngôi trường mới

Các cụ già vui ngẫm chuyện xa xôi

Cho em hát, cho ta cùng hát

Khúc giao hòa Phúc Yên bản tình ca

Trong biển người vang tiếng nhạc ngân nga

Phúc Yên mình – Thành phố vươn xa

Nguyễn Văn Hùng

 

PHÚC YÊN

THÀNH PHỐ TÔI YÊU

 

Tôi trở về nơi ấy của ngày xưa

Gợi kỉ niệm tháng ba hoa gạo đỏ

Thị xã nhỏ êm đềm con phố nhỏ

Đã một thời ôm ấp tuổi thơ tôi

Yêu Phúc Yên, yêu mảnh đất con người

Khi hè về tháng năm hoa phượng vĩ

Như còn đó bên tai lời thủ thỉ

Chia tay rồi kỉ niệm nhớ khôn nguôi

Mới hôm nào nơi đó bạn cùng tôi

Đường đến trường bàng xòe ô che nắng

Giữa trưa hè tiếng ve kêu văng vẳng

Đã xa rồi kỉ niệm chẳng phai phôi

Nay trở về nơi ấy, chính quê tôi

Đường nối dài, phố phường thêm rộng mở

Cảnh đẹp lắm sắc màu tươi rực rỡ

Người thân tình gặp gỡ nụ cười tươi

Mãi hiền hòa như thế Phúc Yên ơi

Hạnh phúc, yên bình, ta yêu nhiều đến thế

Thành phố trẻ đang vươn lên mạnh mẽ

Mãi đẹp giàu, thành phố của tôi ơi!

Thanh Lê

 

 

HOA BIỄN XANH

Cuối xuân hoa gạo thắp đỏ đèn
Tháng ba ngát hương bông bưởi
Quê mình nay tên Thành phố mới
Anh bỗng nhớ nhà và nhớ em hơn.!

Bây giờ Phúc Yên chắc vẫn vui xuân?
Hoa vẫn thơm trong từng váy áo

Đêm sáng đèn, gái trai bước dạo
Lính đảo anh càng nhớ quê nhà..,

Anh biết tới rồi mồng 8 tháng 3
Người sẽ dập dìu hoa tươi trao tặng
Nơi biển xanh, anh gom từng bông nắng
Để làm quà Hoa biển thắm tặng em.!

 

Đảo như chìm trong sóng mênh mang
Lính bọn anh gác trời xanh thẳm
Giữa tiếng sóng, hồn lính thêm mơ mộng
Nơi tình em, nơi Thành phố Phúc Yên

Tháng ba này biển sẽ xanh hơn
Những con sóng thỏa xô nhau đùa giỡn
Anh gửi tặng em những chùm bông nắng
Quà của tháng Ba - Những bông Hoa biển xanh.!

 

Vũ Tuấn Anh (Vũ Thi)

 

SAY CHIỀU ĐẠI LẢI

 

Chiều nay sóng xanh Đại Lải
Hồ giăng mặt lụa xa mờ
Thuyền ai rời từ đảo Ngọc
Theo về một tiếng chuông thơ

Sơn thu dáng kiều gót dạo
Eo thon trải nắng ngang đồi
Đây nhà viết văn Đại Lải
Chiều mơ mắt Ngọc trong tôi

Thấp thoáng - Fla Min Go
Tiên sa đây miền sơn thủy
Nhà tre cánh diều tuyệt mỹ
Trúc lâm - Hồng hạc đã về

Tôi đi bên em chiều nay
Khúc du dương cầm lay động
Tình yêu lan từ con sóng
Say chiều Đại Lải mênh mông.

Vũ Tuấn Anh (Vũ Thi) -  Đại Lải 11/2016.

 

BẾN QUÊ

 

Lời thu gửi trong tiếng lá

Gió đưa nhè nhẹ bên hồ

Con thuyền chênh chao nỗi nhớ

Trăng vàng ai tạc thành thơ

Tháng năm ký ức ảo mờ

Treo nghiêng nỗi niềm trăn trở

Hoa tím một thời để lỡ

Vai gầy neo đậu bến quê

Mái tranh một chốn đi về

Ngất ngây chiều tà hương cốm

Nhớ thương những ngày mẹ ốm

Tay em chăm sóc tảo tần

Đường đời toan tính âu lo

Bước chân dẫu mòn ngọn cỏ

Mưa tan cánh cò chao nắng

Bờ xa vang tiếng gọi đò

Đoàn Hồng Căn

 

MEN

 

Quê hương là nghĩa là tình

Là men nâng cánh cho mình bay xa

Cuộc đời nghĩa mẹ công cha

Men đời nuôi dưỡng cho ta trưởng thành

Em là men của lòng anh

Nhụy hương nồng ấm ngọt lành gửi trao

Chiến tranh chung một chiến hào

Tình thương đồng đội men nào sánh hơn

Tâm-Tình-Trí-Lực keo sơn

Chính là men giữa đời thường trong ta.

Nguyễn Viết Cư

ĐÊM NAY CON LẠI NẰM MƠ

Đêm nay con lại nằm mơ

Ru con bằng những ầu ơ ruộng vườn

Mẹ đi gối đất nằm sương

Thoắt thôi như vẫn còn vương những lời

Cánh cò bay lả à ơi

Ngọt bầu sữa mẹ lên môi đậm đà

Mồ hôi vị muối áo cha

Con đường rơm rạ bước ra cánh đồng

Chiều buông sương phủ non bồng

Trộn vào lòng đất nên dòng ngô khoai

Học đang dang dở phải thôi

Ngày con nhập ngũ mẹ rơi lệ buồn

Trường Sơn nắng đổ, mưa nguồn

Bom rơi, đạn nổ coi thường xông pha

Bao mhiêu trận đánh đã qua

“Một lần nằm xuống” tuổi là 20

Mẹ ơi con đã về rồi

Bàn thờ di ảnh – nghẹn lời xè cay

Run run mẹ mở bàn tay

Đón con như thể cái ngày còn thơ

Dáng hình mẹ hiện trong mơ

Lòng con đau đăú bao giờ cho nguôi !

Nguyễn Trưng Dụng

THIÊN SỬ VÀNG

(Tri ân Đại Tướng Võ Nguyên Giáp)

Quân hàm bác Giáp bốn sao

Dấu ấn Đại tướng suốt bao năm trời

Chỉ huy chiến trận không ngơi

Vinh quang chiến thắng, rạng ngời tiên phong

Suốt đời làm tướng chỉ mong

Dẹp yên bờ cõi thù trong giặc ngoài

Nước dân mang nặng trên vai

Tướng binh trách nhiệm cả hai xứ miền

Năm tư (1954) đại thắng Điện Biên.

Đáp tình nhân loại ghi thiên sử vàng.

Chiến công thắng giặc lừng vang

Giải phóng nô lệ dân mang ơn người

Diệt bốn xâm lược tơi bời

Giải phóng ba nước cùng trời Á Đông.

Bảy nhăm (1975) thống nhất non sông

Trán cao phúc hậu chiến công sáng ngời

Tượng đồng thần tượng muôn đời

Anh hùng nhân loại rạng ngời thế gian

Hoàn thành sứ mệnh giang san

Vũng Chùa Đảo Yến non ngàn nghỉ ngơi

Nguyễn Kim Dung

GIỐNG TIÊN RỒNG

 

Hai Bà quê ở đất Châu Phong

Dòng dõi cha ông giống Lạc Hồng

Trưng chị chí cao xây nghiệp đế

Trưng em nghĩa cả dựng thành đồng

Thù nhà hửa rửa hồn dân tộc

Nợ nước quyết đền hận núi sông

Độc lập ba thu ngời sử sách

Nữ Vương thật xứng giống Tiên Rồng

Nguyễn Ánh Dương

 

HỒN QUÊ

 

Trở về đất mẹ thân yêu

Phúc Yên xuân đến thêm nhiều ý thơ

Chao nghiêng cánh én lửng lơ

Hương đồng gió nội bên bờ sông quê

Nắng xuân vàng cả bờ đê

Trăng non ngấp nghé đang kề đầu thôn

Dẫu cho đi dọc nước non

Tình quê tình mẹ mãi còn không phai

Con về đất mẹ xuân nay

Cho con vơi bớt những ngày nhớ mong

Mẹ ơi tình mẹ mênh mông

Hồn quê nghĩa mẹ núi sông biển trời

Phạm Gác

ĐẤT NGỌC XUÂN VỀ

 

Đào khoe sắc muôn nơi

Mùa xuân về đất Ngọc

Nghiêng cánh én lưng trời

Nắng xuân vàng chải rộng

Đại Lải xanh gợn sóng

Núi in bóng lung linh

Ôi mùa xuân đẹp quá

Đất Ngọc quê thanh bình

Phạm Gác

 

NHỚ ƠN

Núi rừng hải đảo biển khơi

Tổ Quốc cao cả đất trời của ta

Yêu quý gấm vóc sơn hà

Cha truyền con nối mặn mà từ lâu

Phía trên vực thẳm khe sâu

Đại dương nước cả rõ màu biên cương

Tuy rằng cá thể sở trường

Triệu người như một chung đường nước non

Lời thề quyết tử sống còn

Độc lập thống nhất sắt son vững bền

Nhớ ơn mãi mãi không quên

Vì dân vì nước nên thiên sử vàng

Việt Nam đất nước vinh quang

Dân giàu nước mạnh vẻ vang chủ quyền

Hoàng Văn Hụ

 

VÀO HÈ

 

Đầu hè nắng nhạt đã vàng hoe

Còn lại tiết xuân vẫn lạnh se

Giọt nắng bay bay đàn bướm lượm

Cánh diều chao liệng sáo vo ve

Đầm sen xanh mướt ngày đầu hạ

Hoa nhãn trắng ău tháng chớm hè

Cây ổi đầy hoa đang đậu quả

Non tơ thảm cỏ nắng vàng khoe

Trần Đức Hùng

 

PHÚC YÊN

THÀNH PHỐ TÔI YÊU

(Nhân ngày Thị xã lên Thành phố )

Đầm Rượu bao mùa sen ngát hoa

Tiếng chuông Chùa Cấm tụng ngân nga

Xóm thôn nồng ấm đời no đủ

Khu phố cao sang sống mặn mà

Đức sáng tâm bền dâng đất mẹ

Tài hiền chí lớn phụng quê cha

Hơn trăm năm ấy hồng trang sử

Thành phố YÊN vui PHÚC vạn nhà

Nguyễn Văn Hùng

 

MỘT CHÚT SƯƠNG THU

 

Thuở hoang sơ Ngọc Thanh ngày ấy

Ai kè bờ xây đập giữa rừng xanh

Hồ Đại Lải bỗng thành nơi thắng cảnh

Mênh mang khúc nhạc thanh bình

Ta bên nhau chúng mình hai đứa

Con thuyền trôi mặt nước vô tình

Mắt em xanh sóng xanh hồ ngọc

Anh đắm nhìn say một dáng thơ

Cõi thiên đường như thực như mơ

Mây lãng đãng vờn ngang sườn núi

Nắng Tam Đảo xôn xao vời vợi

Xanh rừng xanh mấy nẻo tình xanh

Con sóng xa bờ con sóng mong manh

Theo nhau về Đảo Chim chiều tím

Men rượu Hồng Đào bịn rịn

Bồng bềnh đêm ngóng trăng sao

Gió lạnh thổi cho mình bối rối

Se lòng giăng nỗi tương tư

Sương mờ phủ mặt hồ buông liễu rủ

Ngỡ em buồn thổn thức cả rừng thu

Nguyễn Văn Hùng

 

VẦNG TRĂNG QUÊ HƯƠNG

Kính dâng hương hồn liệt sỹ Nguyễn Thị Lưu

hy sinh trong khi đào phá bom nổ chậm tại Ga xe lửa

Thị xã Phúc Yên  năm 1967-Cách đây vừa tròn 50 năm.

 

Phá bom nổ chậm cứu đường tàu

Tận hiếu danh Lưu sử khắc sâu

Thôi thúc Phúc Yên thời chống Mỹ

Trăng ngân vời vợi thấu đời sau.

 Quang Hưng

 

QUÊ VÀ MẸ

 

Kỷ niệm hằn sâu mãi một thời

Sông quê tắm mát trái tim tôi

Vi vu diều sáo khi chiều xuống

Lắng đọng lời ru lúc tối trời

Ngõ xóm hàng tre xanh lá hát

Đường làng dãy phượng đỏ hoa cười

Mái nhà lợp rạ vương vương khói

Mẹ ngóng chờ con suốt cuộc đời

Bùi Ngọc Khuê

 

MẸ DƯỚI MƯA

 

Một mình mẹ dưới trời mưa

Chợ chiều đã muộn mẹ chưa hết hàng

Mớ rau cân tép tuềnh toàng

Kiếm vài đồng lãi gánh hàng đơn sơ

Từ sáng sớm đến tối mờ

Chèo lái con đò mơ ước của con

Tuổi cao sức mẹ đã mòn

Vẫn lo con mẹ nghiệp tròn hay chưa

Ngoảnh đi nhìn lại đến giờ

Khi trời mưa lại thẫn thờ chuyện xưa

Một mình mẹ dưới trời mưa

Thanh Lê

 

MÁI TÓC SƯƠNG PHA

 

Soi gương thấy tóc sương pha

Hoa mai điểm trắng thế mà lại sang

Qua rồi dâu bể đa đoan

Nghỉ hưu nay mới an nhàn tâm tư

Tháng ngày dan díu cùng thơ

Đón ly rượu bạn lòng ngơ ngẩn lòng

Tâm thanh thản tình trắng trong

Say thơ quý bạn mặn nồng tri âm

Đẹp thay mái tóc hoa râm

Nàng thơ hỏi có thương thầm ta không!

Nguyễn Thị Loan

NHẮN DÙM

 

Phúc Yên cảnh đẹp những mộng mơ

Áo trắng ai kia đứng đợi chờ

Đầm Rượu thiên nga chiều tắm mát

Bên hồ hoa tím rợp đường thơ

 

Lòng dân mến khách say sưa nhớ

Phố xá đông vui rực rỡ cờ

Ánh điện sao đêm cười lấp lánh

Ai về cho gửi mấy vần thơ

Nguyễn Thị Lợi

 

NGỌC THANH

 

Ngọc Thanh thân thiện của tôi ơi

Biết nói gì đây với mọi người

Thầm nén trong tôi bao mộng đẹp

Để rồi bối rối hỡi người ơi

 

Xa nhau chỉ có mấy ngày thôi

Đã để cho nhau thổn thức rồi

Cảnh đẹp người xinh tình quyến rũ

Đất lành chim đậu Ngọc Thanh ơi

Nguyễn Thị Lợi

 

PHÚC YÊN NGÀY MỚI

 

Khắp xã phường cờ hoa rực rỡ

Khúc nhạc xuân vui mở sớm chiều

Bức tranh ngày mới thêm yêu

Phúc Yên thành phố bao điều hằng mong

Phúc Yên vui với lòng nhân ái

Hương đất lành đem lại cơ duyên

Hồ soi bóng nguyệt diệu huyền

Chuông chùa điểm vọng khắp miền địa linh

Thời kháng chiến quê mình quả cảm

Giặc ngoại xâm khiếp đảm rụng rời

Tiền Châu bắn máy bay rơi

Sen xanh Đầm Riệu hoa tươi nhị vàng

Phúc Yên nay đã sang trang mới

Bước xây đời đường tới vinh quang

Nông thôn ấm áp tình làng

Phố phường xanh mát ngày càng đẹp hơn

Mừng nhà máy - ruộng vườn đua sức

Tuổi trẻ rèn tài đức tri ân

Xa xôi đường nối lại gần

Du thuyền Đại Lải reo vần văn chương

Vui nhịp bước Quảng trường lộng lẫy

Nhớ ơn Người lời dạy nguồn khơi

Lòng dân - ý Đảng rạng ngời

Phúc Yên giàu đẹp tình đời thêm xuân.

Đoàn Văn Lượng

ĐÔ THỊ PHÚC YÊN

Chào mừng thành phố Phúc Yên

Phúc Yên lộng lẫy sắc tươi xinh

Thành phố bừng lên đẹp dáng hình

Hồ nước mây vờn soi bóng nguyệt

Quảng trường gió lộng đón bình minh

Một thời giữ nước còn vang vọng

Nay bước xây đời mãi hiển vinh

Hạnh Phúc – Yên bình xuân bất tận

Tình dân – Nghĩa Đảng sáng lung linh

Đoàn Văn Lượng

CŨNG TỪ HÔM ẤY

 

Tiếng chim hót gọi trên cành

Đại Lải sơn thủy hữu tình quê anh

Gió ngàn chiều tím Ngọc Thanh

Vui chơi ngắm cảnh bồng bềnh tắm phao

Tàu thuyền nhộn nhịp ra vào

Năm sao khách sạn mời chào nên quen

Thả hồn nghỉ lại một đêm

Để thương để nhớ trăng lên mặt hồ

Ngọc Thanh ai dệt thành thơ

Cũng từ hôm ấy giấc mơ lại về

Nguyễn Xuân Lỷ

BÁNH CHƯNG NGÀY TẾT

 

Nếp hoa vàng nước giếng khơi

Lá dong bao lạt giang thời cổ xưa

Thịt heo tiêu đậu muối vừa

Gom đầy hương nắng hạt mưa đất trời

Đường cày cha thấm mồ hôi

Bàn tay mẹ cấy lưng phơi sớm chiều

Tay cầm chiếc bánh nâng niu

Xót xa thân mẹ thấm nhiều công cha

Đón xuân ngũ quả hương hoa

Bánh chưng tết thỉnh ông bà tổ tiên

Lê Thị Mận

QUÊ EM

 

Sóng tình dòng nước biếc xanh

Thả hồn bay bổng đồng hành du chơi

Đảo Chim in bóng chân trời

Tàu thuyền hối hả, khách chơi vãn hồ

Thật là cảnh đẹp nên thơ

Có người con gái đứng chờ đợi ai?

Suối reo, chim hót đêm ngày

Xa xa Tam Đảo ngút mây ngàn trùng

Ngọc Thanh ơi! Đẹp vô cùng

Khách vui du lịch đến vùng quê em

Mời anh hãy đến mà xem

Nhiều khu biệt thự nằm ven cạnh hồ

Hang Dơi, Khe Cạn mộng mơ

Đỉnh Nhe, Đèo Khế hàng giờ xe bon

Xinh xinh cô gái áo chàm

Bên hồ suối lạnh, mơ màng níu chân

Trần Thị Nhài

HƯƠNG ĐẠI LẢI

 

Em ơi Đại Lải mùa thu nay

Biêng biếc mặt hồ lá rỡn bay

Nắng sớm lung linh chim ríu rít

Lưng chiều ưng ửng khói mờ say

Thuyền câu nhẹ lướt trời êm ả

Cánh én chao nghiêng sóng gợn dày

Ai tạc tình ta vào giấc mộng

Hương thu ngan ngát giọt vơi đầy

Dương Minh Nhạn

ĐẠI LẢI VÀO THU

 

Hồ nước như chiếc gương trong

Để bao thiếu nữ phải lòng với gương

Đèo Nhe dốc thẳm mờ sương

Hang Dơi ngày ấy vấn vương trốn tìm

Đây rồi Đảo Ngọc sân chim

Thiên Nga đạp nước sóng tìm mắt ai

Sân Gôn cỏ mượt trải dài

Rộn vui bãi tắm tiếng ai bồng bềnh

Dập dờ theo sóng nổi lênh

Thuyền câu nhẹ lướt chênh vênh dưới trời

Thằn Lằn in bóng đầy vơi

Bâng khuâng ngọn gió cây đời vi vu

Qua hè trời đã chớm thu

Sương giăng tơ mỏng mây mù xa xa

Chút tình gửi lại lòng ta

Bồi hồi một mảnh trăng tà nghiêng nghiêng

Thăm Đảo Chim viếng cửa thiền

Cho đời thanh thản cõi tiên nào bằng.

Nguyễn Nho

MỪNG XUÂN

Mừng xuân đã tới sắc tươi hồng

Mang đến mọi miền khắp núi sông

Mừng Đảng  quang vinh thành đạt ước

Chúc dân no ấm thỏa lòng mong

Gia đình hạnh phúc tình chan chứa

Đất nước phồn vinh nghĩa đượm nồng

Đoàn kết sẻ chia trong cuộc sống

Công bằng xã hội ý tâm đồng

Vũ Lan Phương

NHỚ VỀ THÁP MIẾU

 

Quê ta Tháp Miếu hai làng

Con đê chạy giữa có đàng Cổ Ngư

Chuông chùa ngân vọng trầm tư

Cho người Tháp Miếu thêm thư thái lòng

Đình cổ đẹp nhất mái cong

Thờ thánh phù hộ dân trong bạn ngoài

Bún làng đến khắp đông Đoài

Dẻo thơm có tiếng để ai hẹn mình

Bây giờ phường mới đường xinh

Phố thay cho ngõ dáng hình đẹp tươi

Trường chuyên vang rộn tiếng cười

Bún quê vẫn dẻo vẹn mười ngày xưa.

Nguyễn Hữu Trọng

QUÊ TÔI ĐỔI MỚI

 

Khả Do có phố giữa làng

Cả ngày họp chợ hàng sang hàng ngoài

Cà Lồ về với Đông Đoài

Đã xong cầu mới nối dài hai bên

Đường vào xóm dưới thôn trên

Bê tông trải khắp mọi miền quê ta

Điện đường trường trạm  xã nhà

Khang trang sạch đẹp mặn mà tình quê

Nông thôn mới đón em về

Bờ vùng bờ thửa say mê bốn mùa

Chiều về vang vọng chuông chùa

Hòa chung đổi mới thi đua làm giàu

Thợ xây dựng giỏi hàng đầu

Kinh tế trang trại đâu đâu cũng tài

Phong trào khuyến học hỡi ai

Nam Viêm khuya sớm miệt mài quê tôi.

Nguyễn Hữu Trọng

 

FLAMINGO ĐẸP CÙNG ĐẠI LẢI

 

Đại Lải danh thắng xưa nay

Sơn lâm thủy mạc đắm say hương tình

Đảo Ngọc cảnh đẹp thanh bình

Bốn mùa soi bóng lung linh giữa hồ

Thiên Nga đạp nước nhấp nhô

Thuyền đưa du khách ra vô sớm chiều

Tre xanh ngả bóng liêu xiêu

Khách vui thưởng ngoạn bao điều hàn huyên

FLAMINGO đẹp tự nhiên

Cảnh quan tuyệt tác thiên nhiên diệu kỳ

Ngồi trên xe điện mê ly

Rừng xòe tán rộng thông thầm thì reo

Xuyên rừng xe chạy vòng vèo

Hoa đua sắc thắm gió reo núi ngàn

Đông vui khách đến tham quan

Môi trường sinh thái an toàn văn minh

Bên hồ bãi tắm đẹp xinh

Nhiều biệt thự đá ẩn mình rừng cây

Bể bơi trong mát vơi đầy

Lăn tăn gợn sóng ngất ngây cõi lòng

Cung ngàn tre mái uốn cong

Tựa chim hồng hạc bay trong cội nguồn

Công trình vang tiếng muôn phương

Tốp mười thế giới quê hương nào bằng

Mặt hồ sóng nước giăng giăng

Thuyền đầy du khách no căng gió chiều

Hồ Đại Lải đẹp mến yêu

Thiên nhiên ban tặng bao điều ước mơ.

Hoàng Văn Trung

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ*

(Kính tặng nhân dân Phúc Yên nhân kỷ niệm

110 năm thành lập Đô thị: 31/10/1905 - 31/10/2015)

 

Chân trần áo vá rời quê

Thấp tha thấp thỏm tìm về Phúc Yên

Hàng cây cò phủ trắng đêm

Khói chiều gọi lợn sáng đèn thông phong

Còi tàu thao thức đêm đông

Sắn khô bạc thếch má hồng dầm mưa

Bước chân sào sạo ban trưa

Đá ong rỗ mặt nhà thưa thớt hàng

Phúc Yên phố, Phúc Yên làng

Vẫn đằm thắm, vẫn dịu dàng lời ru                .

*Phúc Yên những năm mới hòa bình lập lại:1954 - 1970.

Đinh Hồng Tư

 

ĐẠI LẢI VÀO THU

 

Nắng trải mặt hồ, óng ánh vàng.

Gió vờn thảm cúc báo thu sang,

Đàn cò sải cánh bình minh rạng,

Lũ vịt vội bơi bóng tối tràn,

Nhà nghỉ lung linh in đáy nước

Đảo chim soi tỏ bóng thuyền  ngang.

Thiên nhiên cảnh sắc ôi hoàn mỹ

Một chốn hồng hoa...quý tựa vàng.

Đinh Hồng Tư

 

CHUYỆN TRONG NGHĨA TRANG

 

Bên mộ khuyết danh trong nghĩa trang

Cụ bà thổn thức lệ đôi hàng

Xưa con mạnh bước thời binh lửa

Nay mẹ gắng qua nỗi trái ngang

Sử sách tôn vinh gương bất tử

Tượng đài ghi nhớ ánh sao băng

Có đoàn cháu nhỏ Khăn quàng đỏ

Dắt lá vàng đi dưới nắng vàng

Nguyễn Văn Thiết

NƠI ẤY

 

Xuân ơi! về nơi ấy

Cho núi đằm sắc xanh

Cho rừng tươi hoa lá

Cho suối mãi ngọt lành

Theo xuân về nơi ấy

Lúa phủ mượt đồi nương

Mế già thêm áo ấm

Em thơ vui tới trường

Nơi ấy đón chúng tôi

Sau mỗi lần xung trận

Bếp củi reo suốt sáng

Ấm nồng tình quân dân

 

Nơi ấy xa, rất xa

Nơi ấy nghèo, thật nghèo

Nơi ấy thương người lắm

Không đòi hỏi gì đâu

Xuân hãy về nơi ấy

Miền đất nặng ân tình

Bao ngọt bùi cay đắng

Tạc lòng người cựu binh!

Nguyễn Văn Thiết

 

Ngày đăng: 19/12/2018
  • Tiêu đề *
  • Người gửi *
  • Email*
  • Nội dung bình luận*